Trang ChínhPortalCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập91tvdn album
Top posters
Mr.Quân (848)
 
An Evy (847)
 
Pôn Evy (829)
 
i_am_here_with_you (777)
 
.Kill (701)
 
toonie (679)
 
bjn_hoilong (607)
 
Kai (573)
 
naughtyboy_dn95 (566)
 
King (565)
 
Similar topics
 
Bài gửiNgười gửi sau cùngThời gian
Happy birthday FORUM !!! Tue Mar 20, 2012 1:31 pm
9.1 come back!! Mon Aug 08, 2011 5:10 pm
Tuyển SMOD , MOD Tue Aug 02, 2011 7:44 am
AE 9/1 vào đây Tue Jul 26, 2011 5:59 pm
góp ý !!! Thu Feb 03, 2011 10:17 pm
PHẢN XẠ NGẪU NHIÊN LIÊN TỤC-p2 Học tiếng Nhật mới Mon Nov 29, 2010 1:48 pm
Lớp học tiếng Nhật miễn phí tại Top Globis Mon Nov 29, 2010 1:47 pm
[News]Thế Giới Bá Vương: Chung kết esport hào hứng và sôi động Sat Nov 27, 2010 1:44 pm
[News]Thèm offline sinh nhật, gamer tự tổ chức mời NPH nhập tiệc Thu Nov 25, 2010 1:37 pm
[News]Asiasoft cũng nổ phát súng game thuần Việt đầu tiên! Sun Nov 21, 2010 2:22 pm
[News]Asiasoft sắp ra "FaceBook dành riêng cho... dân game" Sun Nov 21, 2010 10:00 am
 

Share | 

 

 Những đôi mắt lạnh(truyện dài kì) of hht

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Thu Mar 11, 2010 9:56 am

avatar

New member

yuri_puppy80
New member

Xem lý lịch thành viên
Birthday Birthday : 16/04/1995
Số bài Số bài : 26
Join date Join date : 07/03/2010
Chỉ số EQ của bạn Chỉ số EQ của bạn : 0

Bài gửiTiêu đề: Những đôi mắt lạnh(truyện dài kì) of hht

 
này, mái tóc dài quen thuộc buộc phải cắt ngắn. Những bộ trang phục dễ thương cần thay đổi bằng kiểu dáng phá cách, càng ngổ ngáo càng hay…

- Duy có tin mình làm được những điều này không? – Ghi gõ nhanh câu hỏi.

- Không phải Duy tin hay không, mà Ghi muốn hay không!

- Chẳng hiểu sao, mình rất lo âu và bồn chồn. Cảm giác lạ lắm…

- Đừng sợ! – Duy hiểu rõ tâm trạng cô bạn lúc này.

- Nếu thất bại thì sao? Mình sẽ là một người thất bại, trong mắt mọi người…

- Ghi này, đừng hỏi nhiều quá! Đừng suy nghĩ nhiều quá! Chỉ cần Ghi nhớ rằng, Ghi có thể giành được vị trí MC ấy, vậy thôi. Nào, đã trễ rồi. Tắt máy và ngủ đi, nhé!

- Ừ, cảm ơn Duy nhiều. Vì những lời nói sáng suốt. Và vì lúc nào Duy cũng ở bên Ghi! – Hiện ra icon trái tim thay cho lời tạm biệt.

Góc màn hình, Ghi đã offline. Duy không tắt máy ngay. Cậu ngồi im, nhắm mắt, dựa hẳn lưng vào ghế, không ngừng suy nghĩ. Nỗi lo âu của cô bạn bay qua không gian, thấm vào Duy. Cậu thương quý Ghi biết bao. Cậu thiết tha mong cô bạn giành chiến thắng biết bao. Nếu một sơ suất nào đó khiến kế hoạch không thành công, Ghi sẽ suy sụp và thất vọng. Cậu chẳng muốn nhìn cảnh tượng ấy một chút nào. Bất giác, bàn tay Duy lần nhẹ về ngăn kéo góc trái bàn học. Hơn hai tuần nay, cái hộc luôn khóa chặt. Thoáng chút phân vân, Duy mở mắt, tìm chìa khóa ngăn kéo. Đúng lúc khi ấy, cổng sắt dưới sân nhà vang lên tiếng rít khẽ như có ai vừa đẩy nhẹ. Đã 12 giờ khuya. Thoáng khựng lại, Duy nhảy ra khỏi bàn học, thò đầu qua cửa sổ, dõi mắt xuống khoảng sân tối om. Không một bóng người. Ngoài âm thanh lạo rạo tựa tiếng chân ai đó bước đi, thì chẳng có gì bất thường.



***

Ngày chung kết bắt đầu lúc chín giờ sáng chủ nhật. Lịch xếp các phần thi thể chất và thể hiện năng khiếu liên tục, không có khoảng thời gian trống xen vào.

Mấy chuyên viên kỹ thuật và quay phim đang tụ một góc, bàn bạc việc set up ánh sáng. Trong khi người nhà và bạn bè của ba thí sinh nam đến rất đông, cười nói ồn ào ở góc trường quay thì ngược lại, ở khu vực hậu trường, hai cô gái nhỏ khá im lặng. Tự treo quần áo lên mắc, ngồi trước tấm gương lớn, Anny bắt đầu dùng cái lược tròn chải mớ tóc dày xoăn, cuộn chặt hai bên tai bằng những cây kẹp kim loại sơn đen. Duy giữ cửa cho Ghi bước vào studio. Mọi người giật mình, ngoảnh lại. Cô gái nhỏ hoàn toàn biến hình. Trong bộ trang phục xám và đen, mái tọc cắt ngắn chải ngược hất cao trước trán, trông cô lạ và… lạnh khủng khiếp. Cô gật nhẹ, chào ê-kíp chương trình. Duy kéo ghế cho Ghi, rồi đi lấy cho cô bạn cốc nước trắng. Hết thảy biểu hiện ấy gây chú ý cực mạnh với vị đạo diễn ngoại quốc. Ông ta chốc chốc đưa mắt liếc qua Ghi, dù vẫn trao đổi với cộng sự. Đọc sách nhiều cộng với thói quen quan sát, Duy thừa hiểu, trong hầu hết các cuộc cạnh tranh, mọi thế cờ đều có thề lật lại vào phút chót. Kẻ đang trên đà chiến thắng thường chủ quan và đã mất đi yếu tố bất ngờ. Miễn là người đang ở thế bất lợi vẫn còn tự tin, và có đủ can đảm thay đổi.

Ba giờ chiều, các phần so đo tài năng đã gần hoàn tất. Ba chàng trai tỏ ra yếu thế. Chỉ còn hai thí sinh cuối cùng thực sự chiến đấu. Lúc chuẩn bị trang phục cho phần thi leo núi giả, chạy và vượt chướng ngại vật trong nhà – để xác định ai sở hữu sức khỏe vượt trội, đủ sức theo đến cùng cái reality show kéo dài đúng một năm – Anny bước đên giúp Ghi cột dây giày theo kiểu nút thắt thủy thủ, khen thành thật:

- Bữa nay bạn xuất sắc kinh khủng. Mọi người đều bất ngờ. Dù hơi căng thẳng, nhưng tôi vẫn thích lắn vì có một đối thủ giỏi!

- Cảm ơn bạn, Anny. Bạn nghĩ cơ hội chiến thắng là bao nhiêu? – Ghi hỏi thẳng.

- Bạn rất xuất sắc, nhưng tôi sẽ là người chiến thắng! – Anny chìa tay cho Ghi bắt, và cười phá lên vui tươi.

Từ góc xa, Duy ngồi im, không bỏ qua lời nào từ Anny. Vừa nãy, cậu đã nghe được cuộc trao đổi vắn tắt giữa đạo diễn và nhà sản xuất. Ghi và Anny mỗi người đều có hai điểm A và một điểm B. Nhưng xét tổng thể từ đầu đến giờ, lợi thế thuộc về Anny. Vì vậy, ở vòng thi thể lực, nếu Ghi ngang tài đối thủ, thì cô cũng thất bại. Đồng hồ sắp ba giờ. Những ngọn núi giả bằng gỗ và bìa cứng đang được kéo vào studio. Duy phái quyết định. Cậu chạm nhẹ túi áo. Tim đập mạnh. Chưa bao giờ cậu căng thẳng đến vậy. Anny vừa quay đi, cậu đứng bật dậy, loạng choạng bước lại chỗ Ghi. Bằng giọng bình thản nhất có thể, cậu nhắc Ghi tô lại mí mắt. “Mình để quên chai vẽ mắt nước ở nhà rồi!” – Cô kêu lên. Duy lấy từ túi áo hộp phấn bột đen. Mấy tuần nay, nó nằm im trong ngăn kéo bàn học của cậu. “Dùng tạm thứ này đi!”. Ghi ngạc nhiên: “Ui, hộp phấn bị vỡ mua hôm đi xem phim?”. Qua vai cô bạn, Duy chỉ nhìn thất khoảng tường rỗng: “Nhanh lên, Ghi!”.

Những vệt phấn đen biến đôi mắt trong veo của Ghi trở nên sắc nét, mạnh mẽ. Ghi soi tấm gương lớn, kiểm tra hình ảnh lần cuối trước khi ra quay. Duy rùng mình khi ngỡ có một bóng đen vừa lướt qua phía sâu trong gương. Cậu lắc nhẹ, lên tiếng: “Ghi nghĩ gì về đối thủ?”. Ánh mắt trong veo đột nhiên sẫm tối. Giọng Ghi lạc đi, hơi the thé: “Anny mạnh lắm. Cô ta sẽ thắng. Chỉ có tai họa mới đủ sức kìm bước…”. Duy gật, lắp lại như một tiếng vọng: “Ừ, tai họa…”.

Còn một nấc, Ghi sẽ chạm đến mức cuối cùng của ngọn núi giả. Thế nhưng, mũi giày bỗng tuột khỏi điểm bám. Cả hai chân cô đung đưa. Cách đấy chưa đầy một mét, thân hình rắn rỏi của Anny đã ngang bằng với độ cao của Ghi. Nữ đối thủ rướn mạnh cánh tay. “Anny chiến thắng! Anny chiến thắng…” – Đám đông bên dưới hò reo. Anny ngoái lại, mỉm cười trước khi rướn lên đỉnh. Một tiếng “rắc” vang lên, nhẹ và khẽ. Thình lình, tiếng động mơ hồ ấy biến thành một chuỗi âm thanh ghê rợn. Ngọn núi bằng ván ép và bìa cứng đột nhiên xé toát ra làm đôi, vết nứt ngay giữa Ghi và Anny. Nửa bên Ghi đung đưa, đổ nghiêng, tựa hẳn vào bức tường đầy các đèn chiếu sáng. Duy vội vã đến đỡ bạn tuột xuống. Ghi không bị sao ngoài sự đôi chút sợ hãi. Cả hai chạy ra qua đám đông tụ tập bên nửa kia ngọn núi giả. Thật không may, nó không ngả vào tường mà đổ theo chiều ngược lại, đập thẳng xuống sàn, mang theo Anny tội nghiệp. Những mảnh ván vỡ được khuân đi, để lộ Anny nằn ngửa trên sàn xi-măng, mắt mở to, bất động. Một thanh sắt đường dẫn máy quay nện vào phía sau đầu cô. Gương mặt nạn nhân trong suốt. Mí mắt như mỏng đi khiến nhãn cầu lồi hẳn ra. Cặp môi chuyển từ sắc hồng tự nhiên sang màu tái xám. Máu bắt đầu loang ra, thấm đẫm chiếc áo thể thao hồng nhạt. Ghi hốt hoảng nâng đầu Anny lên. Cô gỡ ra chiếc kẹp tóc kim loại sơn đen đâm vào da đầu Anny. Một túm tóc xoăn bong khỏi da đầu, để lộ vết rách dài và sâu. Máu đang chảy ra từ đó…



***

Không bị nguy hiểm tính mạng, nhưng Anny phải nằm dưỡng thương vùng đầu mất hai tháng. Ghi chính thức giữ vị trí MC cho show Ngôi sao pha lê. Duy là người đầu tiên được cô thông báo tin này khi bước ra khỏi lớp học luyện thi.

- Ghi có vui không? – Duy hỏi, cười nhẹ.

- Vui ư? Mình sợ lắm. Không, phải nói kinh hoàng mới đúng! – Gương mặt mất sạch sinh khí, Ghi thì thầm – Chiến thằng bằng tai họa của người khác thật chẳng vui chút nào. Thà thất bại còn hơn. Anny thật dễ thương. Cô ấy luôn thân thiện, giúp đỡ Ghi nhiều. Vậy mà tai nạn lại ấp đến với cô ấy. Hệt như có một ma thuật nào đó…

- Ghi nói gì? Thà THẤT BẠI ư? HỆT NHƯ có ma thuật ư? – Duy nhấn mạnh.

Cô gái nhỏ đột nhiên nín lặng, nhìn Duy đăm đăm. Từ ngơ ngác, ngạc nhiên, gương mặt cô chuyển sang tột cùng sợ hãi, và sau đó là hoàn toàn tê liệt. Hơn một phút sau, Ghi mấp máy môi:

- Tai nạn giao thông của Hoàng cũng gần giống như trường hợp Anny?

- Ghi thông minh lắm!

- Thật tàn nhẫn. Tàn nhẫn đến mức không sao tin nổi! – Ghi nghẹn ngào, khóc.

- Ghi, bình tĩnh lại đi. Đừng có sướt mướt như con nít. Và nghe mình nói đây. Mình sẽ kể cho Ghi nghe bí mật của hộp phấn đen.

Hết phần2

 

Những đôi mắt lạnh(truyện dài kì) of hht

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn Học Sinh Lớp 9/1 THCS Trưng Vương :: Khu vực điều hành :: 9/1 class-
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mớiChuyên Mục Ðang Bị Khóa Ðã bị đóng lại
Skin HaiLang .
Edit bởi Mr.Quân .
Copyright © 2010 - 201x, wWw.91tvdn.forummtion.cOm .

Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs